| Chúa Nhật III Phục Sinh |
| CHÚA CÙNG ĐI VỚI CHÚNG TA |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Lời nguyện trong Thánh Thi kinh sáng thường niên thứ hai tuần III: “Cuộc sáng hiên ngang đầy can đảm. Mưu thần chước quỷ, biết phòng xa. Khổ đau không thể chồn chân bước. Nẻo chính hằng theo, bỏ lối tà”, đã diễn tả tâm trạng của hai môn đệ trên đường đi về quê Emmau sau khi Chúa chịu chết. Trước khi Chúa chịu chết, trong ba năm rao giảng Tin Mừng, Chúa chọn gọi mười hai tông đồ, và bảy mười hai môn đệ khác nữa. Trong bảy mươi hai môn đệ đó, có hai môn đệ trên đường đi Emmau hôm nay. Lúc đầu, hai môn đệ này theo Chúa, hai ngài đã nhận thấy Chúa là Mặt Trời Công Chính. Qua việc Chúa rao giảng Tin Mừng, làm nhiều phép lạ chữa lành các bệnh hoạn khác nhau trong dân, xua trừ ma quỷ, hai ngài thấy Chúa là ánh sáng chiếu soi muôn dân, là vinh quang của Israel dân Chúa: “Tỏa muôn ánh sáng Thần Khí Chúa”. Chúa đem lại nét vui tươi cho đời, để rồi hai ngài thật hạnh phúc, rạng rỡ, ngây ngất trên con đường bước theo Chúa. Dù có khổ đau, nghiền nát thịt xương, mưu thần chước quỷ, hai ngài vẫn can đảm đi theo Chúa, bỏ lại tất cả sau lưng, tài sản cho người khác, bỏ lại lối sống cũ tội lỗi trước kia mà không một chút do dự, luyến tiếc. Trên con đường theo Chúa, các ngài luôn vững tin vào Chúa, vì Chúa bảo vệ, gìn giữ, kẻo còn tội lỗi ắt hư vong. Do đó, tâm tư, tình cảm của các ngài vẹn toàn với Chúa, lúc nào cũng bừng cháy lửa tin cậy mến: “Ngày ngày uống nước mạch niềm tin. Rượu ngon tiết độ thần khí Chúa. Say ngất hồn thiêng mới đã thèm”. Nhưng rồi Chúa đi vào cuộc khổ nạn: “Hơn nữa, những việc ấy đã xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ra mồ hồi sáng sớm, không thấy xác ngườu đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thiền hiện ra báo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà nói; còn chính Người thì họ không thấy” (Lc 24, 21 – 14), để rồi chúng ta thấy dường như hai môn đệ với tâm trạng đầy thất vọng, buồn bã, trở về quê, tìm lại những tháng ngày sống bên lũy tre xanh, vui với ruộng vườn, thú vật mình nuôi. Sáng, trưa, chiều, tối quanh quẫn với xóm làng mà thôi. Đêm năm canh, ngày sáu khắc dưới mái nhà làng quê cho ổn thỏa cuộc đời này. Vì thế, thánh sử Luca nói các ngài đang trên đường về Emmau, trời đã xế chiều, đổ muộn. Một ngày sắp khép lại khi màn đêm buông xuống. Điều ấy nói lên cuộc sống của hai ngài cũng đi vào bế tắc, tăm tối, mù mịt cho những ngày tháng sắp tới trong tương lai: “Khi gần tới làng họ muốn đến, Chúa Giêsu làm như muốn đi xa hơn. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn” (Lc 24, 28). Chúa xuất hiện cùng đi với hai ngài với tư cách là một người khách bộ hành, tình cờ cùng đi chung một con đường, cùng hướng tới điểm đến là Emmau. Vì là khách bộ hành, trước lạ sau quen, hai ngài đã nói chuyện với Chúa như bao con người khác. Bởi các ngài không biết người khách đó là Chúa, cho nên các ngài nói hết những suy nghĩ của các ngài về Chúa, về những gì đang xẩy ra trong cuộc sống những ngày này. Việc Chúa chịu chết là một thời sự nóng bổng, ai cũng biết. Nhưng bên trong thời sự đó là ước mơ Chúa sống lại của hai ngài: “Họ thưa: Chuyện ông Giêsu Nazarét, Người là một tiên tri đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng, chính Người là Đấng cứu chuộc Israel….còn chính Người thì họ không thấy” (Lc 24, 19 – 24). Với một tâm trạng đầy thất vọng như vậy, Chúa thấu hiểu hai ngài, Chúa bắt đầu lấy lời Chúa để hướng dẫn hai ngài. Để nhờ lời Chúa hướng dẫn đó, hai ngài vững tin vào Chúa, tiếp tục tiến bước trên con đường theo Chúa, dấn thân đem Chúa đến cho những anh chị em của mình: “ Rồi Chúa bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh…lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao” (Lc 24, 27 - 32). Đây thật là: “Lời Chúa là ngọn đèn soi con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv 118, 105). Đàng khác, lúc này đây, Chúa lấy Thánh Thể Chúa làm nguồn trợ lực trong lúc chơi vơi, thất vọng không điểm tựa, để hai ngài có một chỗ nương nhờ vững chắc, mà làm lại cuộc hành trình, quay lại Giêrusalem liền tức khắc, loan tin Chúa sống lại cho các tông đồ của Chúa: “Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ mở ra và nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất” (Lc 24, 30). Khi đó, lòng hai ngài bừng cháy lên và đi báo tin cho các tông đồ là hai ngài đã thấy Chúa sống lại. Nhịp sống của hai ngài hòa nhịp sống chung của các tông đồ, tạo nên tinh thần vui tươi, phấn khởi trước việc Chúa sống lại: “Cơm bánh nuôi con là Thánh Thể. Ngày ngày uống nước mạnh niềm tin”. Nhờ lời Chúa và Thánh Thể, là nội lực, cung cấp dưỡng chất thiêng liêng, để rồi cuộc đời hai ngài ngày xưa và chúng ta hôm nay bừng sáng hy vọng, vượt qua những khó khăn, gian nan, khắc nghiệt, đêm tối cuộc đời này, giúp chúng ta sống đẹp lòng Chúa hơn: “Lửa nóng tin yêu thành chính ngọ. Tâm thần sẽ thoát cảnh hoàng hôn”. Lạy Chúa là Đấng Phục Sinh chúng con tôn thờ, xin cho chúng con biết mở rộng đôi tai để nghe lời Chúa dạy, định hướng chúng con đi đúng đường lối Chúa. Xin cho lòng chúng con thường xuyên rước Chúa để Chúa ban sức mạnh, giúp chúng con đi trọn hành trình dương thế mà đạt đến Chúa là gia nghiệp đời chúng con. Bởi vì lời Chúa và Thánh Thể Chúa là linh dược Chúa dùng để cứu chữa chúng con: “ Thế nhân suy nhược hao mòn, Chúa tìm linh dược ngàn muôn nhiệm mầu” (Thánh Thi kinh chiều Mùa Vọng). Lạy Chúa, nhờ mầu nhiệm Vượt Qua, Chúa đã làm cho tâm hồn chúng con tươi trẻ lại, và chan chứa niềm vui vì được làm con Chúa. Xin cho chúng con hằng giữ mãi niềm vui Chúa ban, và nắm chắc hy vọng được phục sinh vinh hiển. Amen.
|